Hãy để các con tự lập khi đã trưởng thành

Hãy để các con tự lập khi đã trưởng thành

Người Việt ta từ xưa đến nay vẫn có thói quen bảo vệ và che chở con từ khi còn nhỏ, đến khi con trưởng thành vẫn muốn được bảo bọc con. Điều này vô tình lại “hại” con mình, nó không tốt chút nào trong cuộc sống hiện đại ngày nay.

Hình ảnh các phụ huynh dẫn các sĩ tử đi thi đại học là điều dễ nhận thấy ở trên đường tại các thành phố lớn trong những ngày này. Họ tay xách, nách mang, luôn theo sát con vì sợ con bị tổn thương trong môi trường mới lạ.

Bên trong phòng thi, các sĩ tử thì đang tập trung cao độ, vận dụng hết tất cả kiến thức mình có để đầu tư cho một cuộc thi mang tính chất bước ngoặc của cuộc đời. Bên ngoài cũng căng thẳng chẳng kém. Đó là những gương mặt ngong ngóng vào trường thi, hồi hộp, lo âu, không biết con mình, em mình làm bài thi thế nào?

Giao thông thường tắc nghẽn tại các điểm thi đại học do rất đông phụ huynh của các sĩ tử chen chúc đứng hai bên đường, thậm chí tràn xuống lòng đường. Nhiều điểm kẹt xe hàng giờ khi thí sinh kết thúc buổi thi tràn ra đường.

Tại sao các em đã đủ 18 tuổi, có thể nói đã trưởng thành thật sự rồi mà phụ huynh vẫn cứ bao bọc mãi thế?

Nhiều nước trên thế giới, trẻ em đã được giáo dục sống tự lập từ nhỏ, trẻ có thể phải tự đương đầu với khó khăn để dần thích nghi với môi trường sống nên khi lớn lên con người tự đứng vững trước mọi tình huống. Người Việt ta thì ngược lại.

Tình thương bao la của cha mẹ dành cho con cái là một điều không thể nào phủ nhận, tình thương đó thật thiêng liêng. Nhiều sĩ tử khóc khi được ba mẹ không quản khó khăn để cùng con đến hết mùa thi. Cha mẹ luôn sợ con không biết đường, sợ con bị kẻ xấu lừa, sợ con ăn uống không đầy đủ… trong thời gian đi thi. Những nỗi sợ ấy của cha mẹ đang ‘tiếp tay’ cho tính ỷ lại của con cái, vì thế khi gặp khó khăn, các em sẽ không đủ nghị lực, vốn sống để đương đầu và vượt qua.

Chúng ta đã bao bọc con quá kỹ từ khi còn bé, đến khi trưởng thành vẫn không cho con được tự bước đi. Cuộc sống còn nhiều sóng gió mà cha mẹ không thể theo sát con cái suốt đời được, vậy hãy để các con tự bước đi trên đôi chân của mình. Những ngày này chỉ là những bước đi đầu đời thôi, nếu vấp ngã con sẽ tự đứng dậy.

Xin các phụ huynh hãy thả những chú chim tràn đầy nhựa sống được tung cách trên bầu trời của cuộc đời, dẫu có mưa giông, hay bão tố hãy để những cánh chim ấy tự xoay sở vượt qua.

Xin đừng ôm ấp mãi các con như kiểu gà ấp trứng. Hiện nay, các em đi thi đại học đều luôn được những tình nguyện viên của chương trình “Tiếp sức mùa thi” là các sinh viên nhiệt tình giúp đỡ ngay từ các bến tàu, bến xe và luôn sẵn sàng hỗ trợ thí sinh, từ nhà trọ, ăn uống, đi lại… Vậy các bậc phụ huynh chúng ta còn lo lắng điều gì nữa?

Hãy để các em tự va chạm với cuộc sống, giúp các em được trưởng thành hơn, vững tin bước vào ‘trường đại học lớn’… trường đời.

Nguyễn Văn Tứ (*)

(*) Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, sinh viên Trường cao đẳng PT-TH TP.HCM

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s